hack liên quân mobile

Hack liên quân mobile

Thông báo: Đã update bản hack liên quân mobile và mới nhất với rất nhiều tính năng hot như hack map, hack vàng, hack quân huy, hack auto né skill định hướng...

Hack liên quân mobile độc quyền Hack liên quân mobile
Hack chiến dịch huyền thoại

Hack chiến dịch huyền thoại

Thông báo: Bản hack chiến dịch huyền thoại mới nhất đã update, Hack onehit, hack 1 máu chiến dịch huyền thoại

Hack CDHT độc quyền Chiến dịch huyền thoại
Hack free fire garena

Hack Hack free fire garena mới nhất

Thông báo: Đã update bản hack game free fire garena mới nhất cho ae game thủ hỗ trợ cả android và ios không cần root, hỗ trợ bật tắt ngay trong game với nhiều tính năng cực kỳ hot

Khuyễn mại Hack free fire garena

Đông Tan


Khi anh nói “Chào em” là đã bắt
đầu cho một câu chuyện dài.

Một sự bắt đầu tình cờ mà không
tình cờ, một nụ cười đẹp mà không đẹp, một buổi chiều thu lạnh mà không lạnh…

Có những cuộc gặp gỡ như là định
mệnh.

Cũng có những cuộc gặp được sắp
xếp cẩn thận.

Nhưng cuộc đời luôn ẩn chứa những
bất ngờ. Chúng ta càng tránh nó càng đến, càng mong thì càng không thấy…

Tôi đã từng là một chiếc lá buông
mình theo dòng chảy cuộc sống, cho đến khi người nhặt tôi về ép khô. Người làm
cho tôi có giá trị.

Yêu càng nhiều càng đau

Nhưng lại luôn yêu hết mình

Đó là tuổi trẻ, đó là hạnh phúc

Đó là sống!

Nếu không là định mệnh, thì để ta
hẹn nhau

Tuổi xuân rạng ngời, thích hợp để
yêu đương!

Không biết tình đẹp bao giờ kết
thúc, nhưng nguyện hết mình cho những ngày tình dang dở! 

Một buổi chiều Thu tháng 10, gió
heo heo mát mẻ…

Tôi ngồi trầm ngâm trong quán café,
tay liên tục ghi chép công việc vào cuốn sổ tay nhỏ.

“Chào em” Tôi có vẻ ngoài không
nổi bật, dễ hoà tan nên rất ít khi có người bắt chuyện với tôi, nhất là khung
cảnh như thế này.

“Chào anh” Tôi lịch sự đáp lại,
không quên miễn phí thêm nụ cười.

“Anh ngồi đây được chứ?”

Hơi bối rối nhưng tôi vẫn gật đầu.

Anh chàng đó mặc chiếc áo len
mỏng, đôi tay rất thon dài. Tôi để ý là vì anh ta có nhặt hộ tôi cái bút bị
rơi, tôi có nhìn thấy ngón tay anh ta rất đẹp.

Trời đột nhiên gió mạnh hơn, tôi
vẫn ngồi ghi chép, không để ý vị khách ngồi đối diện. Anh ta cũng không có vẻ
để ý tôi, tựa như chỉ ngồi nhờ một lát sẽ đi ngay. Nhưng quán này đâu thiếu
chỗ, hay là anh ta không mang tiền?

Tôi cố kiềm chế không nhìn chăm
chú anh ta, chỉ thỉnh thoảng liếc một cái mà thôi!

“Em có vẻ ít nói nhỉ?” Anh ta bất
ngờ nói, có cười.

“Vâng. Em không quen nói chuyện
với người lạ”

“À, con gái cảnh giác vậy là tốt
đấy”

Tôi cười lại, anh ta cũng khá thú
vị. Nhưng ấn tượng của tôi vẫn là mặt dày! Ngoại hình anh ta lại giống một tên
thư sinh, đó là điều duy nhất để tôi không nghĩ anh ta là lừa đảo hoặc gạ tình.

“Em bao nhiêu tuổi?”

“23”

“Ồ, 24 tuổi là tuổi đẹp để kết hôn
đấy”

Vô duyên!! Anh ta đúng là vô
duyên! Tôi không hỏi tuổi anh ta, cũng chẳng buồn hỏi tên. Vì tôi không có hứng
thú nói chuyện với anh ta. Tôi không thích kiểu làm quen đưa đẩy như vậy.

“Em khá hay ho đấy, khách quen ở
đây sao?”

Tôi lắc đầu, không có thêm nụ cười
miễn phí nào nữa.

“Mấy hôm nay anh hay thấy em, lúc
nào cũng ngồi chỗ này.”

Tôi hơi ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh
mắt hoài nghi.

“Chỗ quen của anh”

Anh ta cười gian. Tôi lập tức đứng
lên.

“Xin lỗi, em không biết. Lần sau
sẽ chú ý”

Anh ta nắm tay tôi giữ lại, tôi
cuống cuồng hất tay anh ta ra.

“Anh…”

“Anh xin lỗi, anh không  cố ý. Anh không phải muốn đuổi em, chỉ là…”

“Xin phép” Tôi cắt ngang lời anh
ta, xoay người rời đi.

Vài ngày sau, tôi phát hiện mình
bỏ quên USB ở quán café kia, đành quay lại tìm. Tôi hỏi người chủ quán vài lần,
đến mức người ta phát bực, tôi đành ngồi chỗ cũ tìm lại.

Loay hoay một hồi không thấy, tôi
cũng không bất ngờ. Vì vài ngày rồi, khách qua lại đông đúc như vậy, mất là
chuyện khó tránh. Chỉ là có vài thứ tôi không muốn người khác thấy mà thôi…

“Đang tìm cái này?”

Giọng nói quen quen cất lên, thì
ra là anh chàng cũ.

“Cảm ơn anh” Tôi đưa tay lấy thật
nhanh. Anh ta lại nhanh hơn, rút tay về.

“Ngồi xuống uống ly nước với anh,
anh sẽ trả cho em”

“Tôi không có nhiều thời gian”

“Anh để ý em rất bận, luôn miệng
nói không có thời gian.”

Tôi im lặng, nhưng vẫn ngồi xuống
gọi một ly trà nóng.

“Em biết không, những người bận
rộn ấy mà, sau này về già sẽ vô cùng nuối tiếc. Tại sao mình luôn vội vã? Tại
sao mình không vui vẻ? Tại sao mình luôn bận bịu như vậy?”

“Thì sao?”

“Thì em nên thư giãn một chút. Thoải
mái đi, em còn trẻ, suy nghĩ cứng nhắc như bà già vậy không hay”

Tôi xoay xoay ly nước, ánh mắt
hướng ra ngoài. Đường phố giờ này không đông lắm, gió thu vẫn thổi xào xạc vài
chiếc lá…

Tôi ngắm nhìn không gian, trong
lòng cảm giác hơi xộn xạo, chẳng rõ là vì cái gì. Tôi vốn từng là một cô gái
năng động trẻ trung, tôi hay cười hay nhảy nhót, tôi rõ là từng sống hết mình
như thế, vậy mà bây giờ…

Tôi cắm đầu vào công việc như để
quên đi thế giới, mệt mỏi thì café một mình, buồn thì đi dạo phố một mình, buồn
thì xem tivi một mình, đói thì ăn một mình…

Tôi tự hỏi…từ bao giờ tôi trở nên
một mình như thế?

Từ bao giờ tôi quen với cảm giác
cô đơn đến vậy?

Chắc là rất lâu rồi.

Lâu đến mức, luôn phòng bị với thế
giới.

Càng ngày càng thu hẹp bản thân.

Thứ tôi bỏ lỡ không phải chỉ là
thời gian vui vẻ, không phải chỉ là mối quan hệ xã hội, mà có lẽ

Là tuổi thanh xuân nồng nhiệt!

 

“Anh có vẻ thích tìm hiểu tâm
trạng của người khác”

“Cũng hay mà” Anh ta cười cười,
tay dùng thìa khuấy đều cốc café, bọt trắng vỡ bung…

“Anh thích đọc sách không?”

“Rất thích”

“Sách gì?”

“Văn học hiện thực, trinh thám”

Tôi gật gù 

“Đúng là đàn ông”

“Còn em? Phụ nữ thời đại mới thích
đọc sách gì?” Anh ta cười hai tiếng.

“Ngôn tình?” Tôi cười ẩn ý.

“Không giống em lắm”

“Haha, sao anh biết không giống”
Tôi lại bật cười.

“Em thích thể loại sách đó thật à?
Nhìn em khá thực tế, không hợp lắm”

“Em không thích, nhưng thi thoảng
viết ra nó”

“Nữ nhà văn sao? Thú vị thật!” Anh
ta gật gù uống một hớp café.

“Nghiệp dư thôi, viết linh tinh
một chút, chưa lần nào hoàn chỉnh”

“Chà, sao không viết thể loại
khác, anh quả thực không thấy em hợp với thể loại ngôn tình”

“Vậy em hợp với cái gì?”

“Kinh dị”

Tôi và anh cùng cười.

Sau đó tôi ra về, anh trả lại USB
cho tôi, nháy mắt anh hỏi:

“Trong này có gì quan trọng sao?”

“Một vài thứ không muốn để người
khác thấy thôi”

“Ảnh nóng của em à?”

“Biến thái” Tôi đi thẳng, không
trả tiền nước.

 

Vài ngày sau, tôi ít chú tâm vào
công việc hơn. Vẫn rất nghiêm túc nhưng dành nhiều thời gian chăm sóc bản thân,
vui chơi một chút. Tôi làm biên kịch cho một đài truyền hình, công việc không
vất vả nhưng đến giai đoạn nước rút cũng khá bận.

Thi thoảng, tôi ra ngoài đổi gió
và tìm thêm tư liệu để viết kịch bản.

Một buổi chiều mùa đông, đã vài
tuần tôi không trở lại quán café, cho nên tôi quyết định sẽ trở lại, nếu không
là hôm nay thì chẳng là hôm nào!

Quán café tên là “Blue”, giờ tôi mới để ý.

Blue…

Vừa là màu sắc, vừa là tâm trạng.

Chà, mơ mộng quá rồi.

Tôi ngồi chỗ quen của tôi…và anh! Gần
cửa sổ, view đẹp.

“Lâu lắm không đến”

“Phải, dạo này em khá bận” Tôi
không nhìn cũng biết là anh, lần này gặp lại tôi đã cười.

“Hôm nay nữ nhà văn không phải đến
tìm đồ chứ?”

“Đừng gọi em như thế, nghe cao quá
em chưa dám đâu”

“Khiêm tốn vậy sao?”

Tôi ngồi với anh, rất ít khi nói
chuyện. Vốn chẳng quen biết nhau kĩ càng, tên anh tôi còn chưa hỏi. Vì thế
chúng tôi chỉ ngồi, uống nước và ngắm nhìn đường phố. Đôi lúc một bản nhạc cất
lên, anh lại khẽ nhẩm nhẩm và thốt lên

“Until You-Shayne Ward”

Tôi cũng gật gù theo hưởng ứng.
Tôi không biết nhiều ca sĩ nước ngoài, có người biết thì cũng không nhớ tên, nhưng Shayne Ward thì tôi biết, tôi có nghe vài bài

“Rất hay” Tôi cười.

“Anh rất thích Shayne Ward” Anh
đột nhiên nói.

“Vậy sao?”

“Còn em?”

“Không thích lắm, một số bài cũng
rất hay”

“Ý là em có đặc biệt hâm mộ ai
không?”

“À…Có Selena Gomez, hát không hay
nổi bật, nhưng em rất thích!”

“Rất xinh đẹp?”

“Đúng vậy”

“Háo sắc thật”

“Anh thì không?”

“Một chút”

“Chà, vậy thì em phải cẩn thận”
Tôi trêu chọc.

“Em thì không cần, căn bản là chưa
đủ độ” Anh cười lớn, vẻ mặt đắc ý.

Chúng tôi ngồi nói thêm vài câu chuyện đơn giản.

Sau dần, thỉnh thoảng tôi lại ghé
quán, có vài lần gặp anh, vài lần không gặp.

Nhưng gặp là rất vui. Chúng tôi
nói ngày một nhiều. Tôi phát hiện, thì ra anh và tôi không hề hợp nhau.

Nhưng nói chuyện không hề đấu đá
nhau, ngược lại rất ăn ý.

Chúng tôi chỉ gặp nhau ở “Blue” và
không hề biết tên hay liên lạc gì thêm.

Tôi coi anh như một người qua
đường, có lẽ anh cũng vậy.

Xếp hạng bài viết



Mua bản hack vip tại đây
Mua gift code cực vip tại đây
Từ khóa:
Cùng chuyên mục

Mảnh ghép

Em còn một tay, tôi cụt một chân, gặp nhau trong một buổi chiều ở khu chợ bán hoa. Em cười, tôi cũng đón nụ cười dịu dàng từ em – nụ cười của hai kẻ đồng cảnh ngộ. *** Tôi thấy thương em, thương cô gái...

182 0

Quá khứ

Ngày nay, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng đọc những quotes kiểu như: “Quên đi quá khứ, hướng tới tương lai”. Nếu ai đó nói với bạn câu này, hãy ôm người đó thật chặt. Vì đây thật sự là một lời khuyên chân thành....

249 0

Ánh mắt dành cho mưa

Đến một lúc nào đó ta tự hỏi, rồi một ngày ta lại hình dung nhau theo cách như thế nào? Câu trả lời chỉ là những khoảnh khắc (1). *** 1. Cuộc sống chưa bao giờ là một đường thẳng, cứ tiến về phía trước là...

2979 0

Nụ Hôn Đầu Đời

NỤ HÔN ĐẦU ĐỜI Tám đứa con gái, tám mối tình đầu, tám nụ hôn đầu, tám kiểu hẹn hò. Dẫu chua chát, buồn khổ, êm đềm, trong trẻo hay bi hài đến cỡ nào đi chăng nữa, những kỷ niệm đầu đời vẫn như một giọt...

479 0

Chuông Gió

Tiểu Mai và Quân yêu nhau trong cảnh bần hàn. Một hôm, hai người đi chơi phố rẽ vào một cửa hàng thấy trong tủ kính có treo một cái chuông gió. Tiểu Mai buột miệng khen: – Anh Quân ơi! Cái chuông gió kia xinh biết...

332 0
Đăng bình luận


text: Hack everwing, Hack kiếm vũ mobi, Hack omg 3q, Hack chiến tích dũng sĩ, Hack ddtank garena, Hack au stars, Hack gunpow, Hack ccht, Hack tinh linh đại chiến, code ddtank, hack tập kích, hack võ lâm truyền kỳ mobile, hack free fire garena, code lien quan, hack tam quốc go